Page 2 of 2

Chuyện trên đường #1

Đi trên đường Điện Biên Phủ, đằng sau cứ có ng 2 – 3 giây lại bấm còi. Trong khi đường thì không đông.

Tới khi xe đi ngang tới tầm mình nhìn qua thấy cặp trai gái chạy xe cúp đang thồ đồ. Chắc là tay cấn vào còi.

Mình thấy vậy cười to toét. Chị ngồi sau thấy mình cười cùng cười lại đánh vai anh chạy xe. Kiểu là: kìa, có người phản ánh mình kìa.

Bởi vậy, đời như gương, nếu mình cười với nó nó sẽ cười lại. Như bạn có gặp chuyện gì khó chịu, thì cứ cười trước đã, sau đó mọi thứ khó chịu sẽ lại tan đi mất.

Nằm mộng giữa ban ngày

Ai nhìn từ bên ngoài cũng đều thấy rõ một điều ở tôi: làm việc hùng hục. Nay Sài Gòn, mai Hà Nội, hết tham gia chương trình này đến chương trình khác, hết làm cái này tới cái khác. Nói một cách đơn giản là: mâm nào cũng có mặt. Từ những hiện tượng bên ngoài như vậy, nên không ít lần tôi nhận được những lời cảm thán tựa như: Anh đam mê quá ha. Tôi thường trả lời tỉnh rụi lại: “Làm gì có. Có đam mê chút gì đâu.”

Continue reading → Nằm mộng giữa ban ngày

Sao ta vẫn thấy cô đơn giữa cuộc đời?

Nếu đó là điều bạn băn khoăn trong những tháng ngày rong ruổi giữa cuộc đời này, thì có thể cuốn sách “Nỗi cô đơn của các số nguyên tố” có thể là lời giải cho chính bạn. Tác giả Paolo Giordano đã có sự liên hệ về những con người sinh ra trong cuộc đời, mỗi người là một số tự nhiên và nếu là số nguyên tố – thì sẽ chịu quy luật của sự cô đơn. Continue reading → Sao ta vẫn thấy cô đơn giữa cuộc đời?

Cho những tâm hồn trống rỗng hậu chia tay

“Anh à, em chia tay người yêu rồi!” – Đối với một người vừa mới tan vỡ mà nói, nếu chỉ an ủi bằng những câu “thôi đừng buồn nữa, mọi sự sẽ qua thôi” thì nghe sáo rỗng quá. Mà tôi, đã từng bị đá, từng chết lên chết xuống, và cuối cùng cũng vượt qua. Nên thay vì an ủi tôi sẽ kể chuyện của tôi, để an ủi những tâm hồn trống rỗng ấy.

Continue reading → Cho những tâm hồn trống rỗng hậu chia tay